Inter chính thức đăng bài tưởng niệm sự ra đi của huyền thoại CLB và thế giới bóng đá Sandro Mazzola, đồng thời gửi lời chia buồn tới gia đình ông.

Ảnh

CLB Internazionale, chủ tịch Giuseppe Marotta, phó chủ tịch Javier Zanetti, HLV Cristian Chivu cùng ban huấn luyện, các cầu thủ và toàn thể nhân viên, với nỗi đau sâu sắc tưởng niệm Sandro Mazzola.

Người ta muốn tưởng nhớ ông, lại khó giấu sự kiềm chế: muốn tạm biệt một người thực sự viết nên lịch sử, để lại dấu ấn vĩnh viễn và chưa từng có, thật khó tìm lời phù hợp.

Nỗi buồn đã tới lúc này cũng sẽ không rời, vì chúng ta vẫn nhớ ông ở đây, giữa trụ sở CLB và trung tâm tập luyện Appiano Gentile, nhớ Puskas, Herrera, Suarez và Corso, kể chuyện này nối chuyện kia rồi luôn liên hệ ngay tới hiện tại. Ánh mắt ông sáng lên vì tình yêu Inter, nói về Lautaro và Inter của chúng ta, nói về đội hôm nay, cũng nói về đội mãi mãi.

Sandro Mazzola là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá, không chỉ vĩ đại trong lịch sử Inter. Ông chính là lịch sử Inter: từ thiếu niên gia nhập CLB, chưa từng rời đi. Trên vai ông là ký ức về người cha tưởng như bất khả chiến bại. Và trong số phận ông còn có hai huyền thoại Inter thực sự nuôi ông lớn, cùng ông bước vào lịch sử.

Cả đời ông chỉ một chiếc áo, cũng chỉ một giấc mơ. Đó là giấc mơ được đứng độc lập với người cha. Cha ông mất trong thảm họa hàng không Superga, tai nạn cướp đi cả đội “Grande Torino”. Alessandro, tức Sandro hay Sandrino mà mọi người gọi, khi ấy mới 6 tuổi 5 tháng 23 ngày. Ông nhìn những khuôn mặt buồn khi người ta ôm ông, xoa đầu ông, muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Sandro biết Valentino qua những câu chuyện anh hùng ngày này qua ngày khác truyền lại. Ông ươm giấc mơ đó ở giáo xứ San Lorenzo gần cổng Ticinese của Milan, đá những trận chiếm cả sân với Adriano Celentano.

Ảnh hưởng ông lớn lên không chỉ có huyền thoại Inter Giuseppe Meazza và Benito Lorenzi. Meazza dạy kỹ thuật, truyền hết bí mật. Lorenzi thì mang giày và bóng đến nhà Sandro ở Cassano d’Adda. Năm 8 tuổi, các anh em Mazzola gần như là linh vật của Inter: trên sân, trong phòng thay đồ, trên khán đài, họ đều ngập trong thế giới Inter.

Ông buộc phải lớn nhanh, thực tế cũng ép ông như vậy. Sandrino sinh năm 1942, sớm được đẩy lên đội một, tham dự trận đá lại tai tiếng Juventus-Inter ở Turin ngày 10/6/1961. Hôm đó, từ thi ở trường đến thủ phủ Piedmont, Moratti và Helenio Herrera đưa ra sân đội hình trẻ. Trận kết thúc 1-9, bàn của Inter đến từ một thanh niên gầy, kỹ thuật tốt: Sandro Mazzola. Khi ấy ông 18 tuổi.

Nếu nói theo cách ngày nay, ông là số 2 sau tiền đạo. Số 8 và số 10, đúng như những số áo ông từng mặc ở Inter. Ông là tiền vệ hay trung phong? Herrera nhào nặn ông thành vai trò phù hợp nhất, trải đường cho sự cất cánh của “Grande Inter” lộng lẫy.

Sự bùng nổ của ông đến sớm, cũng được các ngôi sao thế giới công nhận. Chung kết Cúp C1 1964 diễn ra ở Prater, Vienna. Khi các cầu thủ ra sân, Suarez đẩy Mazzola lên sân: Sandro lúc ấy còn đứng ngoài phòng thay, ngước nhìn thần tượng Di Stefano, Puskas và các ngôi sao khác của Real Madrid. Rồi trên sân, ông ghi hai bàn. Cú đúp ở chung kết Cúp C1, lần đầu Inter nâng cúp vô địch châu Âu, một chiến thắng chưa từng có, cũng nhận lời khen của Puskas: “Cậu xứng đáng với cha Valentino.” Siêu sao Hungary nói vậy khi tặng áo cho ông.

Những câu chuyện này chúng ta đã thuộc, nghe vô số lần mà không chán; mỗi lần lại thấy chi tiết mới. Mỗi khi ông nhìn lại quá khứ bằng giọng ấm, giọng luôn đầy cảm xúc. Ông mang lòng biết ơn gần như sùng kính, triệt để với Inter, từng nói Inter “đối với tôi như mẹ”, và ông đền đáp bằng vô số kỹ thuật đẹp, bàn thắng và khoảnh khắc như phép thuật. 4 Scudetto, 2 Cúp C1, 2 Intercontinental Cup, 1 lần vua phá lưới Serie A (17 bàn năm 1965) và 1 lần vua phá lưới Cúp C1 (7 bàn năm 1964). Quả bóng vàng 1971, ông về nhì sau Cruyff.

Grande Inter thời Angelo Moratti, Helenio Herrera, Sarti, Burgnich và Facchetti. Mazzola ở đây, đi lại giữa hàng tiền vệ và hàng công, tổ chức tấn công, ghi bàn. Những đêm châu Âu, buổi chiều ở Meazza, những bàn then chốt khó quên: bàn ở Intercontinental Cup trước Independiente, Inter lội ngược dòng Liverpool ở Anfield, loa sân San Siro vang When The Saints Go Marching In. Còn nữa: bàn sau 13 giây ở derby, bàn chốt “ngôi sao đầu tiên” của Inter trước Lazio năm 1966. Cho tới 1977, giữa chừng còn Euro, World Cup cùng đội Italy, và pha phối hợp nổi tiếng Rivera.

17 mùa, 565 trận chính thức, 158 bàn. Sợi dây với Inter chưa từng đứt, sau này ông còn đồng hành CLB với tư cách thành viên ban lãnh đạo, rồi giám đốc thể thao. Dù ngồi sau bàn giấy, con mắt nhìn tài năng vẫn độc đáo. Platini và Falcao cuối cùng đều vuột khỏi ông. Zenga thì ông đưa từ Sambenedettese về Milan. Quan trọng nhất là Ronaldo; cả Moratti lẫn Mazzola đều từng thúc đẩy ký cầu thủ này. Khi Ronaldo ra mắt trụ sở Inter, Luis Suarez và Sandro Mazzola đứng cạnh ông.

Những năm gần đây, ông vẫn thường trở lại trụ sở Inter. Ông là thành viên Hall of Fame CLB, cũng luôn nói về mối liên hệ độc đáo, không thể phá vỡ với chiếc áo Inter. Lần gần nhất tới Appiano Gentile, ông còn chia sẻ cảm xúc đó với Lautaro và các đồng đội. Ở đó, ông như về nhà, nhớ những buổi tập thời Herrera, kể nhiều chuyện hay lại buồn cười.

Tháng 5/2024, ngày Inter ăn mừng ngôi sao thứ hai, ông tại chỗ cảm nhận tình yêu của CĐV Inter: dù không ra sân, ông cùng Bedin và Cappellini nhận lời tri ân vì ngôi sao đầu tiên cách đó 58 năm.

Ngôi sao ria mép từng tỏa sáng trên sân, hôm nay vẫn vậy. Như ông thường nói, nguyện vọng cuối chỉ một: “Mong người ta nhớ tôi là người tốt, là kiểu người dù đã không thể thắng vẫn chiến đến cùng, như trận 1-9 đó.”