Rodri trả lời La Vanguardia, nói về lý do rời Man City chọn Barca, Yamal, Quả bóng Vàng và Champions League. Anh cho biết vài năm tới Barca có nền tảng trở thành một trong những câu lạc bộ hay nhất thế giới, và đội cũng có khả năng xung phong ngôi vô địch Champions League.
Anh nhận ra giai đoạn ở Man City đã kết thúc từ khi nào?

Đó là câu hỏi hay. Tôi luôn tưởng mình sẽ kết thúc sự nghiệp ở đó, vì đó là nơi cho tôi mọi thứ, tôi vui ở đó. Tôi thấy mình cùng một trong những thế hệ cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Anh trải nhiều điều, gồm HLV lúc đó của chúng tôi, cùng thế hệ cầu thủ ấy.
Nên quy lại, xét môi trường tôi ở đó, cách người khác đối đãi tôi và mọi yếu tố ấy, tôi chưa từng nghĩ rời đi. Nhưng quả thật tôi cũng hiểu, với câu lạc bộ đây là chuyển chu kỳ. Nhiều cầu thủ mới gia nhập, thế hệ mới bắt đầu xuất hiện, tôi cũng nhận ra giai đoạn của mình có thể kết thúc ở đó.
Sau World Cup, bạn quả thật sẽ nghĩ lại những chuyện ấy, rồi đi tới kết luận có lẽ trải nghiệm thứ mới sẽ tốt hơn. Rồi Barca thành lựa chọn của tôi.
Trông như sau khi thắng mọi thứ, anh cần bắt đầu lại?
Tôi cần thử thách mới, cũng cần những theo đuổi mới. Bạn sẽ nhận ra mình đã hoàn tất mọi thứ ở một nơi, nhưng vẫn muốn tới một nơi cũng có nền tảng rất quan trọng, tiếp tục làm những việc lớn. Ai hiểu tôi đều biết quyết định tôi làm luôn gắn với dự án chuyên môn, và tham vọng tiếp tục tranh thắng. Với tôi, Barca lúc này đại diện những điều ấy. Vài năm tới, Barca có nền tảng trở thành một trong những câu lạc bộ hay nhất thế giới.
Trước khi tới đây, vì từ chối Real Madrid anh đã thành thần tượng trong lòng CĐV Barca, và chuyện ấy còn bị công khai. Quyết định ấy dễ làm chứ?
Rõ ràng, chọn giữa những câu lạc bộ vĩ đại chưa bao giờ là quyết định dễ. Nhưng với tôi, quyết định thật sự khó là nhận ra giai đoạn ở Manchester đã kết thúc. Còn nói “có” với một câu lạc bộ lịch sử dài như Barca, xét mọi thứ câu lạc bộ ấy đại diện, sức hút ở tầng bóng đá với tôi, cùng mọi điều việc tới đây nghĩa là, đó không phải quyết định khó. Lúc đó tôi nghĩ rất rõ, cũng vui chuyện cuối cùng diễn ra như vậy.
Anh lúc này ở một phòng thay đồ có nhiều cầu thủ trẻ. Anh vẫn không dùng mạng xã hội chứ?
Đúng, quả thật vẫn không dùng. Tôi đã 30 tuổi, giờ sẽ không đổi nữa. Và tôi càng ngày càng chắc điều đó. Đây là công cụ tôi cả đời chưa từng cần. May mắn là quanh tôi luôn có người rất tốt, tôi không cần thứ khác.
Tôi hiểu mạng xã hội có nhiều lợi, tôi cũng nghĩ nó có thứ tiêu cực. Nhưng đây chỉ là quyết định tôi đưa ra, tôi thấy mình lúc còn rất trẻ đã đưa một quyết định rất chín, và điều đó giúp sự nghiệp tôi rất nhiều.
Nếu bạn hỏi tôi vì sao, câu trả lời là: tôi không cần nó.
Bố mẹ anh từng rất nhấn mạnh việc để anh học…
Tôi thấy điều đó sẽ định nghĩa con người bạn. Và có lúc, khi tôi trao đổi với một số cầu thủ trẻ vừa khởi đầu, hoặc họ có lẽ chưa vào bóng đá chuyên nghiệp, chỉ ở tuyến thấp, tôi luôn khuyên họ tiếp tục học.
Không chỉ vì bạn có thể có kiến thức, đương nhiên điều đó cũng quan trọng. Với tôi, điểm học thật sự giúp lớn là để tôi thoát một chút áp lực cầu thủ chuyên nghiệp đối mặt mỗi ngày, vì đời sống ấy có lúc cũng khiến người ta thấy bão hòa. Học cũng giúp tôi trở lại đời thực, để tôi ở cùng bạn học trong lớp, trung học và đại học. Bạn có thể nói với người trẻ cùng tuổi những chủ đề thuộc tuổi ấy, chứ không nói tiền, cũng không nói những chuyện chúng ta đều biết có thể xảy ra trong thế giới bóng đá. Điều đó giúp tôi rất lớn.
Vậy anh thấy La Liga lúc này so với trước đổi nhiều chứ? Anh đã thấy đâu cũng có máy quay…
Đó có lẽ là một trong những điều trước đây khiến tôi không mấy muốn trở lại Tây Ban Nha. Tôi thấy ở điểm này chúng ta quả thật có nhiều chỗ nên học Anh. Họ chỉ tập trung vào bóng đá, và cống 100% vào bản thân bóng đá, dù người bình luận hay người phân tích đều vậy. Tây Ban Nha ở điểm này khác. Tôi đã rút bài học, điểm này rất rõ.
Nói về Yamal đi. Anh đã biết cậu ấy rất lâu, nhưng giờ anh nhìn cậu ấy thế nào?
Trở thành thủ lĩnh có nhiều cách. Tôi từng thấy nhiều ví dụ khác nhau, có người lãnh đạo đội bằng lời, có người bằng nêu gương, còn có người bằng màn trình diễn trên sân để dẫn đội. Tôi thấy Yamal là người trẻ có cá tính cực mạnh, cậu ấy có sự tự tin rất lớn. Cậu ấy trở thành thủ lĩnh qua bóng đá của mình, qua cái không sợ ấy, cùng mọi thứ cậu ấy thể hiện trên sân.
Cậu ấy mới 19 tuổi, còn lãnh đạo còn những mặt khác, tôi tin cậu ấy sẽ dần học, cũng sẽ thấy những thứ ấy ở cầu thủ khác và học từ đó. Như tôi năm ấy, tôi cũng từng học từ Ramos, Busquets và một số cầu thủ khác tôi xem là đội trưởng xuất sắc hoặc thủ lĩnh xuất sắc.
Hai người các anh đều vào vòng trong Quả bóng Vàng kỳ tới. Anh hiểu việc câu lạc bộ chọn ủng hộ Yamal chứ?
Được. Thực ra tôi luôn nói vậy, tôi đá, tôi tham gia cạnh tranh, luôn vì thắng chức vô địch ở tầng tập thể. Tôi thấy giải thưởng cá nhân không phụ thuộc bạn, mà phụ thuộc quyết định của người khác, ở giải này là quyết định của 100 phóng viên. Ngoài ra cũng chẳng còn nhiều để nói. Câu lạc bộ chọn ủng hộ Yamal vì họ thấy cậu ấy là cầu thủ xứng đáng giải ấy nhất, hoàn toàn hợp lý.
Từ đó về sau, tôi hy vọng người cuối cùng nhận giải là một cầu thủ Tây Ban Nha. Tôi thấy bóng đá Tây Ban Nha nên được công nhận lại, vì thắng World Cup chính là điều vĩ đại nhất trong thế giới bóng đá. Và không chỉ bản thân vô địch, còn cách chúng tôi vô địch, phải không? Tôi thấy điều đó cũng rất biết nói.
Anh từng thắng World Cup, và anh cũng là cầu thủ duy nhất trong phòng thay đồ từng thắng Champions League. Anh cảm nhận gì trong phòng thay đồ? Anh cảm thấy mọi người có khát đặc biệt với giải này không?
Có, quả thật có. Đương nhiên, về phía ngoài, mọi giải quan trọng đều quan trọng như nhau, Flick cũng nhấn mạnh rất mạnh điểm đó. Nhưng không thể phủ nhận Champions League là chiếc cúp câu lạc bộ này đã theo đuổi rất lâu. Những năm qua đội từng sát nó, chúng tôi cũng hiểu giờ còn thiếu bước cuối ấy mới thật sự thắng nó.
Chúng tôi có tiềm năng làm được điều đó, tôi không nghi ngờ gì. Nhưng từ đây, tôi thấy chúng tôi phải tỉnh táo, phải hiểu chúng tôi không phải ứng viên nóng vô địch. Câu lạc bộ này đã 11 năm không thắng Champions League, chúng tôi phải đối mặt với tâm thế như đội tuyển năm ấy. Chúng tôi chưa làm được gì. Chúng tôi phải xây từng chút, rồi chứng minh với cả thế giới chúng tôi làm được. Đó đại khái là nguyên tắc chúng tôi: đừng thấy mình đã đạt được gì, rồi dốc sức tranh lấy nó.